Tiền của giang hồ là thứ tiền khó nuốt nhất trên đời. Thứ nó nuốt vô cái thứ nhất coi chừng nghẹn, cái thứ hai là coi chừng vô trong bụng còn làm lủng bao tử không chừng. Cha nội công an cầm mớ tiền mặt mặt coi bộ cũng đăm chiêu như nhà hiền triết. Nhưng đã cầm rồi, muốn trả lại cũng không có dễ à nha.
Già dịch ngó con nhỏ một cái, lại ngó qua tôi đầy ẩn ý. Lão vẫy tôi ra bên cạnh, hạ giọng:
- Phải con nhỏ bữa trước mày trốn nó ở quán rượu không?
Quỷ già có bộ não hay thiệt đó nha. Gặp qua qua vậy lão nhớ dai thấy ớn. Tôi gật gật đầu. Lão khịt mũi:
- Bộ lương tâm chó gặm của mày bị con nhỏ này thức tỉnh hả? Sao sốt sắng quá vậy?
Quê à nha. Giúp được người ta chút xíu mà bày đặt lên mặt xúc phạm tới nhân phẩm quá chừng. Ngó mặt tôi hậm hực, lão làm mặt tỉnh, kêu:
- Cái vụ nhỏ xíu này mai mốt mày tự làm, làm vài lần quen liền, nghe chưa? Cứ coi đám công an này giống tụi bảo kê đi, mày trả giá tùy thích chớ không phải ngại ngùng cái mẹ gì hết.
Mặt mụn đứng kế nghe như nuốt từng lời. Tôi ngó nó mà thấy ngán ngẩm. Thứ này có cái tật thích học đòi, thấy lão già dịch thi triển chiêu người trong giang hồ tới nói chuyện ngang phân với công an, chắc trong đầu đang tưởng tượng có ngày mình cũng vỗ vai bá cổ đám du đãng khoác áo nhà nước lắm.
Lại nghe lão già kêu:
- Cái vụ kêu nhà nó không đâm đơn, mày làm nổi không?
Chưng hửng luôn nha. Cái vụ đó so với vụ trả giá với đám công an coi bộ còn khó ăn hơn nhiều. Nếu đứa bị đánh là giang hồ, việc coi bộ còn dễ dàng hơn chút xíu. Thứ giang hồ tép riu điều đình bằng tiền xem chừng không phải khó. Nhưng nếu lỡ thằng bị đánh thuộc dạng con nhà tử tế, ba má thương yêu coi như tiền không có tác dụng. Mấy người đang xót con, sức mấy mà cầm tiền bỏ đơn cho đứa đánh con mình chèm bẹp. Nói không chừng họ còn đâm tiền vô mấy đám điều tra cho nó bóc lịch dài dài. Ngoài 2 loại đó, còn một loại khác: giang hồ cỡ bự. Loại này khỏi mất công điều đình chi, họ cũng chẳng buồn đâm đơn mà kiếm bạn xử luôn cho lẹ. Thứ như lão già này chẳng hạn. Đụng tới lão thì ráng làm một cú cho lão chết luôn, còn lão không chết kể như đời bạn hỏng. Chính bởi điều này nên đứa nào muốn rớ vô lão cũng phải chuẩn bị trước 2 thứ: lá gan dám giết người và cái bảnh lãnh chấp nhận để người đuổi giết. Đơn giản vậy thôi.
Tôi tần ngần một lát rồi cũng quả quyết gật đầu. Dù sao thì thằng nhóc này chắc cũng đụng với đám giang hồ tép riu là cùng. Đám này xỉa tiền ra coi như cũng xong chuyện. Lão già thấy tôi gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng:
- Coi như mày cũng không tệ. Thôi đưa con nhỏ về đi, để tao kiếm mấy thằng buôn nước bọt tới đám đó là được.
Thiệt tình bực bội à nha. Tới cái giờ này còn bày đặt thử lòng thử dạ, muốn đập lão ngất xỉu ghê. Nhưng tôi biết nếu tôi năn nỉ lão đi dùm chứ không gật đầu, lão chẳng ngại ngần gì ngoảnh đít đi thẳng để tôi tự lo phần còn lại. Tính nết lão già vậy, mà lừa lão không xong nổi đó nha. Làm bộ gật đại đi, lão ngó qua cặp mắt của bạn nắm được tẩy liền, nắm xong còn đập bạn chèm bẹp không chừng vì cái tội xạo ke.
Buôn nước bọt là một nghề trong vô số nghề của giang hồ. Đám này chia ra nhiều đẳng cấp, nhiều thể loại, nhưng cái chung là không cần có lá gan. Chúng không tham gia vô mấy vụ đâm chém, thanh toán lẫn nhau, việc của chúng chỉ cần dùng đầu và cái miệng. Cao cấp nhất trong đám này, một trong những huyền thoại của giới buôn nước bọt là Thuyết "chăn voi". Có báo chí gọi lão là Thuyết trăm voi, ý chừng cạnh khóe lão nổ tưng bừng như cái câu "Trăm voi không được bát nước sáo". Tầm bậy hết sức, gọi lão là Thuyết "chăn voi" bởi cái đầu và cái miệng của lão thuộc dạng thiên hạ vô địch thủ, quan hệ của lão trong cả du đãng và chính quyền không ai qua mặt nổi. Cỡ như ông Năm sa cơ còn phải dựa vô lão để mà chạy án, chỉ một chi tiết đó thôi đủ biết cái giá thật sự của lão cao tới cỡ nào. Còn chuyện lão nhận án 2 chục năm tù, tiền bạc danh tiếng mất hết nhưng em diễn viên có gương mặt như đức mẹ đồng trinh vẫn đều đặn thăm nuôi, nhất quyết không bỏ lão cho tới khi lão xé sổ thăm nuôi của cô - cái đó là bảo chứng bằng vàng cho cái miệng thần sầu quỷ khốc trên đời hiếm gặp. Tất nhiên, loại như lão đó cao cao tại thượng, đâu phải ai cũng có thể mở miệng nhờ vả. Đám kém tên tuổi sẽ lo những vụ nhỏ nhặt hơn: chạy án với công an, hòa giải mấy vụ đánh lộn, hoặc đơn giản hơn là điều đình với đám con nợ và chủ nợ. Cái loại vụ việc như của thằng nhóc con này, tùy tiện kêu một gã buôn nước bọt nho nhỏ tới cũng có thể làm xong chuyện. Nhất là khi thằng cha này có cái biển số của lão Ngọc cấp cho, làm việc cũng dễ dàng hơn rất rất nhiều.
Con nhỏ ngó lão, vừa biết ơn vừa sợ sệt. Thiệt tình ngó cái bản mặt lão, ai chưa quen biết mà dám dòm thẳng vô cũng có thể tính là người can đảm chớ bộ. Lão cũng không để ý, lùi ra một chỗ gọi điện thoại. Tôi nắm tay con nhỏ, lắc lắc:
- Xong chuyện rồi, về đi em. Lát có gì ảnh gọi điện lại báo cho mình.
Con nhỏ im re bước theo tôi, đi qua lão lí nhí chào nhỏ xíu. Lão gật gật đầu, ánh mắt lại liếc qua tôi một cái đầy nham hiểm. Bậy à nha. Sao thứ người gì đâu tối ngày nghĩ ẩu tả về em út vậy trời.
Con nhỏ leo lên xe, ngồi xuôi xị đằng sau. Coi bộ giờ nó mới hoàn hồn, bắt đầu cắc cớ:
- Ủa anh mượn xe của ai mà sang dữ vậy?
Tầm này tôi cũng chẳng còn bụng dạ gì xạo con nhỏ, thở dài:
- Xe của anh đó.
Con nhỏ không nói thêm gì, coi bộ đang suy nghĩ dữ lắm. Tôi chở nhỏ đi một vòng, kiếm quán ăn khuya. Con nhỏ cả ngày còn chưa ăn gì vô bụng, tôi cũng vậy. Nhưng có tôi là ăn ngon lành, con nhỏ ngồi gắp vài gắp, cái mặt lại buồn thiu. Tôi cũng chẳng ép con nhỏ. Tâm trạng nó vầy giờ ăn làm sao vô. Tôi đưa con nhỏ về nhà. Xe dừng trước cửa, con nhỏ tần ngần một hồi lâu, xem chừng muốn nói với tôi điều gì đó nhưng không mở miệng nổi. Tôi vỗ vỗ vai con nhỏ, kêu:
- Thôi được rồi, em đi vô đi kẻo lạnh. Muộn rồi có sương đó.
Con nhỏ dạ một tiếng nhỏ xíu, quay mặt đi vô trong nhà. Tôi nổ máy xe, quay đầu lại. Đường về khuya vắng tanh vắng ngắt, lạnh căm căm. Tôi đi qua một cửa tiệm còn sáng đèn, thấy bày vài cái bánh bao đang bốc khói nghi ngút, lại lo con nhỏ ăn có chút xíu đêm đói bụng. Tôi dừng xe, ghé lại mua vài cái bỏ vô bọc nilon, quay đầu xe chạy về hướng nhà con nhỏ.
Tôi gõ cửa. Con nhỏ hớt hải chạy ra. Ngó thấy tôi, gương mặt con nhỏ vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ. Tôi tháo bọc bánh bao trên xe đưa qua con nhỏ, dịu dàng:
- Hồi nãy em ăn có chút xíu, anh sợ em đói bụng nên mua thêm. Lát hồi ăn đi nha.
Mắt con nhỏ lại ướt nhòe. Người đâu mà mau nước mắt quá trời luôn. Nhỏ đỡ bọc bánh ở tay tôi, tay kia bám lấy đầu xe, giọng nghẹt lại:
- Liệu thằng nhỏ có ra được không anh?
Tôi chưa khi nào thiếu tin tưởng vào khả năng của lão già dịch hết, trừ khả năng cai nghiện thành công của lão. Ngó gương mặt lo lắng của con nhỏ, tôi nói chắc nịch:
- Em tin anh cỡ nào thì anh cũng tin ổng cỡ vậy đó.
Mắt con nhỏ sáng lên một tia hy vọng, miệng nở một nụ cười hiếm hoi kể từ khi thằng nhóc em bị bắt. Bỗng trên trời còn có một tia sáng chói lọi gấp ngàn lần ánh mắt của con nhỏ - không phải UFO đâu nha - sét đó mấy cha. Sét đánh cái rầm vô trúng cột thu lôi cái nhà cao ngỏng đầu hẻm, tôi và con nhỏ đều giật mình. Nhỏ hốt hoảng la:
- Anh xuống xe lẹ đi coi chừng sét đó.
Chưng hửng ngó con nhỏ. Bộ nó nghĩ tui là người xấu xa dữ dội hay sao mà bị sét đánh hả trời? Nói vậy, dù bản thân tôi biết mình là người tốt tới hoàn hảo luôn, nhưng tui cũng nhát chết một cây. Lỡ nó uýnh lầm coi bộ cũng không được tốt đẹp gì mấy à nha. Tấp luôn xe vô nhà con nhỏ, nghe gió mang hơi nước thổi từng trận ào ào. Sao mưa đúng lúc vậy nè trời!
Tôi bước chân vô nhà, mưa đổ xuống ào ào như thác. Không khí bỗng chốc lạnh căm, phảng phất một thứ mùi ẩm mốc của mưa. Nhà con nhỏ có chút xíu, tôi phải lựa dữ lắm mới dựng cái xe kềnh càng của mình được vô một góc. Con nhỏ ngó ra ngoài cửa sổ, lo lắng:
- Sao mưa lớn dữ vậy trời?
Tôi nghe rùng mình, hắt xì liền mấy cái. Hồi tối nghe con nhỏ gọi điện, tôi phóng xe đi như điên trong mưa hoài, chắc bị lạnh mà bịnh luôn rồi. Mắt con nhỏ lại hướng về tôi, ngập tràn sự quan tâm. Nhưng trong cái giây phút đó, tôi bàng hoàng nhận ra rằng: ánh mắt quan tâm lo lắng đó của nhỏ không chỉ dành cho riêng tôi, mà còn cho cả thằng nhóc ác, cho cả con mèo con nhỏ xíu bị bỏ lại ven đường và có lẽ còn cả với những cảnh đời thương tâm nhỏ gặp. Nó không phải đến từ sự rung động từ con tim, mà đơn giản hơn và cao quý hơn, nó xuất phát từ một tấm lòng rất đẹp.
Tôi húng hắng ho. Con nhỏ đưa tay vỗ về vô lưng tôi, dịu dàng:
- Anh ở lại nhà em đi ha. Anh bịnh rồi đó anh Long. Tội nghiệp anh ghê, tại em làm phiền anh cả...
Tôi không phải người tốt. Tôi biết vậy. Câu nói đó của con nhỏ có thể khiến một thằng đàn ông bị down cũng nhịn không nổi mà suy nghĩ tầm bậy tầm bạ, đừng nói tới tôi. Tôi là một thằng đàn ông sống bằng bản năng, khát khao tình dục và khát khao chiếm đoạt - đó là thứ bản năng gốc không thể chối bỏ của những sinh vật có chim. Nhưng trước con nhỏ này, tôi chỉ muốn đứng xa, thật xa để mà quan tâm, bảo vệ nhỏ khỏi mọi tổn thương, đau đớn, ngoài ra chẳng còn điều gì khác...
Tôi gật đầu, giọng khản đặc:
- Mọi bữa anh khỏe dữ lắm sao hôm nay đổ bịnh kì cục, mất nét ghê.
Con nhỏ không chắc có hiểu mất nét là gì không, nhưng cũng ráng nở một nụ cười. Nhỏ lục trong tủ đồ, lấy ra mấy thứ đồ của thằng nhóc, kêu tôi:
- Anh vô trong nhà tắm thay đồ đi. Áo quần anh ướt hết trơn rồi nè.
Tôi cầm bộ đồ đi vô phòng tắm, điện cúp cái rụp. Bóng tối phủ đen thui, không gian im bặt đi trong khoảnh khắc. Nghe con nhỏ luống cuống la:
- Anh đừng có đi lại nha, đợi em thắp cây đèn.
Khu nhà nhỏ coi bộ hay bị cúp điện dữ. Nhỏ hí hoáy thắp cây đèn dầu, ánh sáng vàng vọt chiếu lên le lói ở góc tường. Tôi chậm chạp cởi đồ. Thằng nhóc ác này tướng nhỏ xíu, trong khi body của tôi bự và đẹp như tượng thần La Mã, mặc sao mà vừa đây trời? Ráng lắm mới xỏ chân vô được cái quần cộc của thằng nhỏ, thiệt tình nhìn cái quần cộc trên người tôi hổng khác gì cái quần bơi. Còn cái áo của thằng nhỏ tôi chịu thua, ráng mặc vô chắc nó đứt chỉ mà bung ra quá. Thở dài kêu con nhỏ:
- Em coi còn cái áo nào lớn hơn chút không Huyền? Áo này anh bận không nổi, nhỏ xíu hà.
Con nhỏ lại lụi cụi mở tủ đồ ra kiếm. Cũng hên, còn một cái áo ba lỗ khá rộng rãi của thằng nhóc, tôi bận vô cũng thấy vừa. Mặc bộ đồ nửa quần bơi, nửa body 3 lỗ, tôi sượng sùng khi thấy mình giống như đang chuẩn bị đi tắm biển vậy. Cũng hên, con nhỏ cận thị, hơn nữa ánh đèn vàng leo lét của ngọn đèn dầu chắc cũng cản trở tầm nhìn của nhỏ khá nhiều. Tôi bước ra ngoài. Cái nệm của thằng nhỏ nằm đã được con nhỏ phủi sạch sẽ, trải ga mền phẳng phiu. Ngó thấy tôi ra, nhỏ kêu:
- Anh nằm tạm đây nha anh. Ráng ngủ đi một chút cho đỡ mệt.
Tôi gật gật đầu. Trước giờ tôi kị nhất ngủ chỗ lạ, mỗi lần tới đâu không phải nhà mình, đa phần đêm đó rất khó ngủ. Đêm nay cũng vậy. Nghe người hầm hập sốt, cái đầu nhức thấy ớn, ngoài trời tiếng mưa đập vô mái tôn giống như có nguyên dàn trống trên đầu. Tôi gác tay lên trán, ráng nhắm mắt lại mà ngủ không có nổi. Phía cái nệm bên kia, nhỏ nằm co ro vô một góc, cái dáng điệu làm tôi thấy thương hết sức. Con nhỏ nằm ngủ giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy, cuộn tròn, rúc đầu vô cánh tay. Cái lưng nhỏ xíu phập phồng nhè nhẹ. Chắc nhỏ mệt mỏi lắm rồi. Cũng phải. Bao nhiêu thứ chuyện xảy ra dồn dập bữa nay, nhỏ cũng phải ráng chịu đựng tới hết sức rồi.
Ông trời coi bộ chưa chịu cho con nhỏ có một giấc ngủ ngon lành. Mưa cứ ào ào đổ như xả lũ, sấm sét đánh ầm ầm. Con nhỏ coi bộ đang ngủ say sưa, bị thứ gì đó làm cho choàng tỉnh. Thấy nhỏ hết sờ lên lưng lại ngó lên trần nhà, loay hoay chạy vô nhà tắm lấy chiếc thau nhỏ để vô chính giữa giường. Mái nhà bị dột. Tiếng nước chảy vô cái thau nhựa từng hồi tong tong. Nhỏ ráng uốn người để nằm vô, nhưng cái nệm nhỏ xíu bị cái thau choán mất ngay chính giữa, khiến con nhỏ phải nằm tựa lưng vô bức tường, nghiêng người qua một bên. Mái tóc nhỏ đổ dài, gương mặt mệt mỏi và cam chịu. Tôi ngồi dậy, thở dài:
- Huyền qua đây nằm đi em, anh ngủ không có nổi.
Nhỏ giật mình mở mắt, bối rối nhìn tôi:
- Không được đâu, em nằm vậy được rồi mà.
Tính tôi ngang bướng thấy ớn. Hễ ai không chịu tôi phải làm người đó chịu bằng được mới thôi. Tôi ngó con nhỏ, giọng lạnh te:
- Giờ em không qua, anh mặc đồ đi về liền.
Cái giọng quả quyết của tôi làm con nhỏ sợ. Nước mắt nhỏ lại ươn ướt trên mi. Tần ngần một lúc, nhỏ xách theo chiếc gối, líu ríu qua bên nệm của tôi. Không lẽ nhỏ tưởng tôi bắt nhỏ qua ngủ cùng sao vậy trời? Tôi ngồi thu lu một góc, nhường mảnh đệm cho nhỏ, nhẹ giọng kêu:
- Huyền ngủ đi ha. Anh ngồi hút thuốc một chút. Lạ nhà anh ngủ đâu có nổi.
Con nhỏ ngước mắt nhìn tôi, bộ dạng như muốn nói điều gì đó nhưng tôi chẳng để cho nhỏ kịp mở lời. Kéo nhỏ xuống, lấy cái gối kê vô đầu nhỏ, phủ cái mền mỏng đắp lên người. Con nhỏ mắt nhìn tôi vừa cảm kích, vừa có một thứ gì đó tôi không nhận ra nổi. Tôi thì thào:
- Em ngủ đi ha. Kệ anh. Bữa nay em mệt mỏi rồi, ngủ đi lấy sức mai còn lo cho thằng nhỏ.
Nghe nói tới thằng nhóc, nhỏ im re. Cái đầu dụi khẽ vào gối, giọng nhỏ lí nhí:
- Hay anh nằm luôn đây cũng được. Không có sao đâu mà.
Tôi mỉm cười, xoa đầu con nhỏ:
- Kệ anh đi. Lát anh buồn ngủ anh sẽ nằm ha.
Mặt nhỏ ửng đỏ, không nói gì thêm nữa, rúc đầu vô tấm mền mỏng. Tôi ngồi bó gối bên giường, điếu thuốc cháy đỏ rực trên tay. Tôi không phải thần thánh, không phải chính nhân quân tử, tôi cũng chỉ là một thằng đàn ông hết sức bình thường với đủ mọi thứ ham muốn, nhưng trong lúc này đây trong lòng tôi tuyệt nhiên không có bất kỳ một thứ suy nghĩ đen tối nào hết cả. Nhỏ coi bộ đã ngủ say. Gương mặt buồn bã giờ cũng giãn ra, đôi lông mi cong vút nhắm nghiền. Hình như với nhỏ, sự thanh thản chỉ có ở trong giấc ngủ...
Tôi cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cái đầu bớt đau hơn, nhưng mí mắt nặng trĩu. Tôi ôm lấy đầu gối, gục đầu xuống mơ màng. Chưa khi nào ngủ ngồi như bữa nay hết trơn hết trọi, nhưng cơn buồn ngủ dường như đã chiến thắng mọi sự chảnh chọe trong tôi. Mọi suy nghĩ nhạt nhòa dần, tôi cũng chìm vào trong giấc ngủ...
Tôi mọi ngày thường ngủ say và ít khi mơ mộng. Nhưng bữa nay xem chừng tôi đang nằm mơ thì phải. Tôi thấy mình đang ở trong phòng làm việc, nhưng không ngồi ở ghế mà lại nằm dài ở trên bàn làm việc. Cái bàn làm việc bữa nay sao vừa mềm vừa ấm tới kì lạ. Con nhỏ Trang chảnh chọe bữa nay mặc đồ ngủ đi làm mới ghê. Nó cũng không ngồi ở ghế mà nằm dài ra kế tôi, có điều còn làm bộ giữ một khoảng cách xa thiệt là xa. Bực bội à nha. Làm bộ hoài. Tôi giơ chân gác lên người con nhỏ, bàn tay sờ lên bầu vú. Mơ có khác, không được giống thật cho lắm. Bầu vú của con nhỏ này bữa nay sao hao hụt đi ghê vậy, bộ nó mới đi hút silicon ra hả? Nhưng mà cảm giác mềm mại, ấm áp là có thật à nha. Tôi bóp nhè nhẹ. Lại còn đàn hồi nữa. Mơ mà cứ như vầy chắc tui mơ hoài luôn. Lại nghe cảm giác hơi ớn lạnh xuất hiện từ phía gáy - sống tới 26 năm trên đời chưa khi nào mơ kì cục như hôm nay hết trơn. Thường thì những thằng cha nào tự hỏi mình đang mơ hay tỉnh, có tới 99% là ... thức thiệt rồi.
Cái suy nghĩ đầu tiên đập vô đầu tôi: đây không phải là công sở nha cha nội. Công sở không có giường nệm khi nào hết trơn. Vậy đây là đâu ta? Cái đầu óc lơ mơ bỗng tỉnh rụi khi một suy nghĩ nhói lên trong đầu: Ủa mình đêm qua ngủ lại nhà nhỏ Huyền mà. Cảm giác ớn lạnh bắt đầu xuất hiện khi thấy bàn tay vẫn đang đặt lên một khối tròn có hình dạng bánh dày, phía trên có núm, tính đàn hồi cao. Thôi xong! Đây chính là ... cái vú chớ không phải gì hết. Mà trong nhà không có con dơi nào, bởi vậy động vật có vú duy nhất ở đây chỉ có thể là con người. Người trong phòng hiện có 2 con, gồm tôi và con nhỏ. Vậy đây là vú của .... Tôi không dám nghĩ tiếp nữa. Cái tay dâm ô chết tiệt - nó dâm ô chớ không phải tôi nha - từ từ rút về thật chậm.
Bỗng tôi nghe cái tay mình bị giữ chặt lại bởi một bàn tay khác, nhỏ xíu và mềm mại. "Đi chết đi Long" - tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu trước khi tính tự sát vì nhục nhã. Hình tượng người đàn ông mẫu mực, đẹp đẽ, hào hoa, chân thành, biết quan tâm tới người khác chuẩn bị vỡ vụn ra như bong bóng chỉ bởi một hành động bóp vú vô thức trong mơ. Nước mắt oan ức chuẩn bị chảy ra, tai giương lên chuẩn bị nghe một tràng khóc nức nở và những lời trách móc từ con nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền chuẩn bị phương án B: anh mơ ngủ đâu biết gì đâu.
Nhưng chẳng có một lời trách móc nào hết trơn hết trọi. Bộ con nhỏ bí từ tới mức suy nghĩ tới vài phút chưa ra nổi hay sao? Thấy cả 2 bàn tay của nhỏ giữ lấy tay tôi, đặt im trên bầu ngực. Tim tôi đập thình thịch. Thiệt tình đám tù tử hình bị dẫn ra pháp trường cũng chỉ hồi hộp cỡ tôi lúc này là hết cỡ. Hay ... con nhỏ tính la làng, kêu công an tới bắt tôi hả trời. Vật chứng còn nằm lù lù ngay trên ngực khổ chủ, tôi có cãi bằng mắt! "Ông trời quả thật có mắt à nha" - Tôi hối hận vô cùng. Trong đầu tôi, những việc xấu xa đã từng làm cứ lần lượt trôi qua như một cuốn phim dài tập. Hối hận, cắn rứt tới cực điểm. Thôi, trả giá cho những lỗi lầm mình từng làm coi như cũng đáng mà. Tôi nhắm nghiền mắt đầy cam chịu.
Nhưng bàn tay con nhỏ cứ cầm lấy tay của tôi hoài. Qua một lần áo mỏng, tôi nghe rõ tiếng từng nhịp tim nhỏ đập liên hồi. Con nhỏ làm gì mà xúc động dữ dội vậy ta? Tôi tò mò nhưng không dám mở mắt ra nhìn. Thấy nhỏ để bàn tay tôi trên ngực một hồi lâu lắc, rồi nhẹ nhàng đặt xuống nệm. Tôi thở phào như mới nhận tờ giấy đặc xá cho tội dâm ô, nhưng ngay sau đó đã ... nín thở cái rầm. Kinh nghiệm của một thằng đàn ông chinh chiến nhiều năm trên giường cho tôi biết rằng, cái tiếng sột soạt khe khẽ tôi đang nghe chính là tiếng áo quần chạm vào da thịt. Gì nữa đây hả ông trời ơi? Con đang bịnh đó nha, đừng giỡn ác vầy!
Ông trời ổng không thèm trả lời. Nhưng con nhỏ trả lời thay ổng. Nghe tiếng nhỏ nhẹ nhàng và bình thản tới kì lạ:
- Anh dậy đi Long. Em biết anh thức rồi mà.
Mở mắt hay là không đây? Tôi hận mình quá xá, bởi trong người không có đồng xu nào để tung hết trơn hết trọi. Mà nếu có đi chăng nữa, tui ... cũng phải mở mắt ra mới coi được sấp ngửa nó thế nào chớ. Thôi thì số phận an bài, những người đẹp trai luôn có ưu ái - tôi tự an ủi mình một câu như vậy, từ từ mở mắt. Gần như ngay lập tức, cái miệng của tôi cũng mở ra, coi bộ lẹ hơn tốc độ mở mắt.
Con nhỏ đang nửa ngồi nửa quỳ trên giường, cả người trần truồng không có một mảnh vải. Bầu ngực nhỏ vun cao, không hoành tráng như của nhỏ quỷ Trang nhưng đầy đặn và căng tràn. Người nhỏ trắng bóc, hai đùi khép chặt lại, chỉ lộ một đám lông đen nhánh ngay chính giữa. Bản năng của một thằng đàn ông không mắc chứng bất lực nhanh chóng được thức tỉnh mạnh mẽ. Nhưng ngay lập tức, thứ bản năng đó giống như bị hôn mê khi tôi bắt gặp cái nhìn của con nhỏ. Cái nhìn thẳng, không ngượng ngùng sợ sệt mà cao quý, thanh thản giống như một trinh nữ hiến cuộc sống cho đức tin của đời mình. Tôi trân trân nhìn nhỏ, không thốt lên nổi một tiếng nào. Nhỏ im lặng, cầm lấy cánh tay tôi. Tôi ngó cánh tay mình từ từ đưa lên cao, đặt vô bộ ngực trần mềm mại và nóng hổi của con nhỏ giống như nhìn một con tàu đắm ngoài khơi xa tít tắp, chớ không cảm nhận được nó chính là một phần xương thịt của mình. Nhỏ mỉm cười, nhưng ở phía khóe mắt, một giọt nước mắt lại rơi. Giọt lệ trong veo và tinh khiết ấy giống như cả một thác nước lạnh ngắt dội vô tâm hồn của tôi. Tôi ngồi bật dậy, giựt tay ra khỏi tay nhỏ, la:
- Em làm gì vậy Huyền?
Nhỏ coi bộ khá lúng túng trước phản ứng bất ngờ của tôi, nhưng rất nhanh, nhỏ bình tĩnh lại. Giọng nói của nhỏ tự tin và mạnh mẽ:
- Em muốn cho anh hết bữa nay.
Tôi trân trân nhìn nhỏ. "Cho anh đi" - đấy là câu tôi nói với rất nhiều các em ghệ khi ở trên giường, nhưng khi nghe con nhỏ nói điều tương tự, cảm giác của tôi khác lắm. Tôi nhẹ nhàng hỏi nhỏ:
- Vì cái gì hả em?
- Vì những gì anh làm cho em và em trai em.
Tiếng con nhỏ rõ ràng và rành mạch. Nét mặt nhỏ quả quyết và cương nghị, giống như đứng trước một quyết định lớn lao nhất của đời mình.
- Em không có cách nào trả ơn anh được hết. Em chỉ có duy nhất một cách này thôi.
Nhỏ từ từ đứng dậy. Trần truồng. Chậm rãi nhưng không hề ngượng nghịu. Thân hình nhỏ không cao ráo nhưng cân đối vô cùng. Đầu ngực nhỏ hồng hào, cái eo nhỏ xíu, một mùi hương phảng phất của da thịt đàn bà trinh trắng thoang thoảng trong không khí. Nhưng tôi đang vô cảm. Giọng của tôi cũng lạnh nhạt đi tới không ngờ.
- Thứ này gọi là trả ơn sao Huyền?
Vẻ mặt tự tin của con nhỏ thay đổi liền. Có lẽ, nó không nghĩ rằng một người đàn ông lại thờ ơ và vô cảm tới vậy khi đứng trước thân xác của đàn bà. Tới tôi còn không dám tin mình có cái khả năng đó, nói chi là nó? Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn tôi, con nhỏ dường như đã chạm vào một nơi mềm yếu nhất. Điều mà ít người đàn bà nào làm được khi đi qua cuộc đời nham nhở của tôi.
Nhỏ bắt đầu khóc:
- Anh ... anh không muốn em thật sao Long?
Tôi thở dài. Đồng ý là thằng đàn ông nào cũng phát điên lên vì thèm khát trước một cơ thể trinh trắng không có gì che đậy, nhưng đó chỉ là thứ bản năng giống đực. Còn có nhiều thứ khác để làm nên sự khác biệt giữa thằng đàn ông và con thú đực sở hữu chim. Dục vọng không xấu, nhưng không kiềm chế được dục vọng trước bất kỳ một thứ đàn bà nào, đó là thứ đàn ông bỏ đi. Cuộc đời tôi biết mùi khá nhiều đàn bà, nhưng con nhỏ không phải thứ dành cho tôi. Tôi biết vậy. Tôi chơi bời, tôi phóng túng, nhưng có những thứ quy tắc tôi không bao giờ phá vỡ: sự đổi chác trong tình cảm. Dù với bất kì lý do gì, tôi không chấp nhận một tình yêu không tới từ chính trái tim. Tiền bạc, vật chất, sự ban ơn ... tất cả những cái đó đều không thể đem ra quy đổi với tình cảm giống như một món hàng.
Tôi nói rành rọt từng chữ một:
- Anh không muốn cơ thể của em. Điều anh muốn chỉ là em được bình yên.
Đôi mắt nhỏ ráo hoảnh, nhìn tôi chăm chú. Cái miệng xinh xắn của nhỏ mở ra, quả quyết:
- Em không tin anh không muốn!
Nói dứt lời, con nhỏ nhào vô trong lòng tôi. Thân thể nhỏ nóng bừng, trần trụi. Cặp môi phảng phất một thứ mùi vị vừa ngọt ngào, vừa cay đắng áp chặt lên môi tôi. Nụ hôn đầu đời của con nhỏ...
Cuộc sống luôn có những thứ không thể vượt qua mà người ta gọi là giới hạn. Khi bạn chạm tới mốc cuối cùng của thứ gọi là giới hạn đó, người ta sẽ gọi là cực hạn. Còn nếu chạm qua cả cực hạn nữa thì chắc phải kêu là ... hết hạn. Tui không biết tui đang chạm vô cái hạn gì nữa, nhưng cổ họng tôi khô như thể bị hạn hán vậy. Khát cháy. Môi con nhỏ vẫn dính lên môi tôi, nóng bỏng. Thân hình mềm mại và trần trụi của nhỏ gần như nằm trọn trên người tôi. Kiềm chế, phải kiềm chế nha! Tôi tự nhủ câu đó tới hàng ngàn lần nhưng thằng nhỏ coi bộ như bị điếc vậy. Nó hung hãn phồng lớn thiệt lớn, mặc cho cái quần cộc chật căng bó chặt lấy như một khúc giò.
Con nhỏ đang ngồi lên trên nó mới ác. Thiệt tình không có thứ cảm giác nào dễ đánh gục đàn ông hơn thứ cảm giác này. Cái phần thân thể ma mị của nhỏ mềm oặt, ấm sực bạo dạn đè mạnh lên thằng nhỏ, khiến không những nó mà cả tôi cũng nín thở luôn. Con nhỏ thấy biểu hiện của tôi như vậy, coi bộ có vẻ mừng rỡ. Nhưng nét mừng rỡ của nó giống như một người sắp trả xong món nợ, không phải của người đàn bà hạnh phúc vì được người tình của mình khao khát...
Tôi chậm chạp ôm lấy nhỏ. Nhỏ rướn cao người, bộ ngực đầy đặn và mềm mại ghì sát vô mặt tôi. Da thịt trơn nhẵn và mùi hương thoang thoảng từ bầu ngực nhỏ khiến tôi như chết đuối trong biển dục vọng vơi đầy. Chỉ còn một cái phao duy nhất tôi đang ráng bám vô: lương tâm và trách nhiệm. Tôi không phải Đảng viên, cũng không phải chiến sỹ trong lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng để mà có những quy tắc hành xử, nhưng lời tuyên thệ, nhưng tôi hiểu rằng nếu mình nhắm mắt buông xuôi, cái trách nhiệm lớn lao với con nhỏ này sẽ còn đi theo tôi mãi. Và thêm một điều nữa, con nhỏ quá tốt, quá hoàn hảo với tư cách một người đàn bà - nhưng nó không phải thứ phụ nữ tôi yêu!
Tôi nhắm mắt lại. Khẽ đẩy nhỏ ra. Nhẹ giọng:
- Đủ rồi Huyền. Em đừng làm vậy nữa đi.
Nhỏ lại bắt đầu khóc. Khóc dữ dội trên vai tôi. Tôi lặng im ngồi, không biết nói sao với nhỏ.
- Tại sao anh lại không chấp nhận? Anh ghét bỏ em vậy sao anh?
Tôi vỗ về lên đôi vai nhỏ xíu đang rung rung:
- Anh thương em, bởi vậy anh mới ráng kìm để chuyện này không có xảy ra.
Tôi đỡ gương mặt nhỏ, nhìn thẳng vô cặp mắt ướt rượt, nói từng tiếng một:
- Anh thương em, muốn che chở em, nhưng mà anh không có yêu em. Anh không phải người tốt đẹp gì, nhưng anh biết đâu là thứ mình được phép làm, thứ nào không. Lấy đi đời con gái của em là thứ anh không được phép làm, Huyền ạ.
Đôi mắt nhỏ bỗng lạnh lùng tới khó hiểu:
- Vậy nếu em không còn là con gái, anh có chịu không?
Tôi ngẩn người. Có cho kẹo tôi cũng không dám nghĩ con nhỏ này không còn con gái. Đang còn lúng túng trước câu hỏi quá khó khăn của nhỏ, giọng nhỏ đã đều đều vang lên:
- Em không còn là con gái đâu anh. Thứ đó em bán đi rồi.
Tiếng sét ngoài trời cũng chỉ làm tôi giật mình, còn thứ âm thanh nhỏ xíu này khiến cả tâm hồn tôi như bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Bán trinh? Con nhỏ này bán đi trinh tiết của mình đổi lấy tiền sao? Nhỏ nhìn gương mặt thẫn thờ của tôi, nhoẻn một nụ cười đau đớn:
- Nhưng mà em không có hối hận. Ít ra, em cứu được má, ít ra hai chị em em cũng không phải trở thành trẻ mồ côi.
Tôi lặng người không nói thêm được tiếng nào. Thứ cảm giác đau nhói và mất mát giống như chiếc kim nhỏ luồn lách vào sâu tận trong từng thớ thịt. Nhỏ lại nói tiếp, ánh mắt xa xăm:
- Em còn phải biết ơn người đó nữa. Ổng mà không đồng ý, em cũng không có cách nào kiếm ra tiền cho má em chữa bịnh. Má em lúc đó đau dữ lắm, nếu em có thể chết thay cho bả em cũng chịu, không nói tới mấy thứ này, anh ạ.
Tôi nhìn con nhỏ - từng - bán - trinh - lấy tiền trần truồng trước mặt mình. Mọi thứ dục vọng dường như tan biến sạch. Thay vào đó là một chút khoảng cách xa xôi từ tôi tới con nhỏ, một chút căm phẫn, một chút thương xót - tất cả những thứ đó cứ trộn lẫn vào nhau thành thứ cảm giác khó tả nhất trên đời. Tôi ôm con nhỏ. Cái ôm che chở và bảo vệ, không phải một cái ôm thèm muốn. Giọng tôi khê đặc:
- Em làm không có sai lần đó. Nhưng lần này em sai rồi Huyền ạ.
Nhỏ gục đầu vô ngực tôi, không khóc nữa nhưng im re, chẳng nói thêm một tiếng nào. Tôi lại thở dài:
- Thân xác của em không phải là một món hàng để trao đổi. Anh cũng không phải là thứ đàn ông đó. Anh ghét sự trao đổi trong tình cảm lắm
Trong đầu tôi lúc đó, bất giác lại hiện về hình bóng con nhỏ Linh khi nào. Đau đớn, chua xót, cay đắng... Tôi bỗng giật mình sợ hãi trước viễn cảnh những thứ con nhỏ có thể hy sinh vì gia đình, vì người thân của mình bằng mọi giá. Liệu có khi nào những bất công ở đời lại đẩy con nhỏ lương thiện xuống dưới bùn đen hay không nữa? Tôi nghe mắt mình cay xè. Cái thứ gọi là công bằng - vốn không bao giờ có ở trên đời. Cái gì mà người tốt sẽ được hạnh phúc, cái gì mà người xấu sẽ bị trừng phạt? Toàn những lời bịa đặt hết cả thôi!
Tôi nắm vai con nhỏ, đôi tay run bắn. Mắt ngó nó trừng trừng, đanh giọng:
- Em muốn trả ơn anh phải không?
Nhỏ sợ. Đôi mắt hoảng hốt ngó tôi, cái miệng nhỏ mím lại, mãi mới khẽ gật đầu. Tôi gằn giọng:
- Vậy em phải hứa với anh, không bao giờ được đem thân thể của mình ra đánh đổi lấy bất cứ cái gì khác, nghe chưa?
Con nhỏ bị bộ mặt dữ tợn của tôi làm cho khiếp sợ. Coi bộ nó không hiểu điều gì đang xảy ra ở trong lòng tôi hết. Nhưng nó vẫn ráng gật đầu, giọng nhỏ xíu:
- Em... em hứa mà.
Tôi như thấy trút nước một viên đá lớn thật lớn đang đè nặng lên đầu óc của mình. Tôi thả đôi vai nhỏ ra, khẽ mỉm cười cho nhỏ bớt sợ. Tôi vơ đống đồ của nhỏ đưa ra trước mặt, dịu dàng kêu:
- Bận đồ vô đi em, coi chừng lạnh đó.
Nhỏ líu ríu xỏ chân vô quần. Cái điệu bộ của nhỏ giờ lại trở thành bẽn lẽn, ngượng nghịu thấy thương luôn. Tôi mỉm cười, đi vô trong nhà tắm cho nhỏ khỏi ngượng ngùng. Nhân tiện thủ dâm một cái luôn. Đậu móa nãy giờ làm người tốt bảnh quá trời bảnh, xong chuyện mới thấy làm người tốt không phải chuyện gì đơn giản hết à nha.